全部城市 » 

第九十三课:长城1 Bài 93: Trường Thành 1

发表于 2016-04-14 23:36 发布者:capnhat 评论:0 浏览:97
第九十三课:长城1 Bài 93: Trường Thành 1
Bob:小强,我太兴奋了。我马上就要爬上长城了,耶!
Bob: Tiểu Cường, mình vui quá. Mình sắp leo lên Trường Thành rồi, yeah!
小强:你呀!我早就说带你去爬长城,你非得等你的妈妈一起来爬。
Tiểu Cường: Bạn đó! Mình sớm nói dẫn bạn lên Trường Thành, bạn nhất quyết đợi mẹ bạn cùng lên Trường Thành.
Bob:呵呵,这是我和妈妈的约定。在美国的时候,我就和妈妈就约好了一起来北京爬长城。
Bob: Ha ha, đây là lời hứa giữa mẹ và mình, Hồi ở Mỹ, mình đã hẹn với mẹ là cùng đến Bắc Kinh leo lên Trường Thành rồi.
Bob妈妈:是啊。Bob,我们终于可以亲眼见到长城了。在美国的时候,Bob和我总是在网上看照片。
Mẹ Bob: Phải đó. Bob, chúng ta cuối cùng cũng có thể tận mắt nhìn thấy Trường Thành rồi. Hồi ở Mỹ, Bob và dì luôn xem hình ở trên mạng.
Bob:还有爸爸从中国买回来的明信片。
Bob: Còn có bưu thiếp ba mua ở Trung Quốc về nữa.
小强:好了。我们到了。这就是著名的幕田欲长城。我去买票啊。
Tiểu Cường: Được rồi. Chúng ta đến rồi. Đây chính là Mộ Điền Dục nổi tiếng. Mình đi mua vé nha.
Bob:妈妈,您听说过不到长城非好汉这句话吗?。
Bob: Mẹ nghe qua câu “bất đáo Trường Thành phi hảo hán” chưa?
Bob妈妈:听说过啊,来过长城的人们都知道这句话。今天我也要爬到长城的最高处。
Mẹ Bob: Đã nghe qua rồi, ai đã đến Trường Thành đều biết câu này. Hôm nay mẹ cũng muốn leo lên nơi cao nhất của Trường Thành.
Bob:对,我们今天都要当好汉。
Bob: Đúng đó, chúng ta hôm nay phải làm hảo hán.
小强:给。我们进去吧。
Tiểu Cường: Đây. Chúng ta đi thôi.
Bob:小强,昨天我在网上看了孟姜女哭长城的故事。孟姜女在哪啊?我们去看看?
Bob: Tiểu Cường, hôm qua mình trên mạng xem qua câu chuyện Mạnh Khương Nữ khóc Trường Thành. Mạnh Khương Nữ ở đâu vậy? Chúng ta cùng đi xem thử đi?
小强:Bob,你是只知其一不知其二。你知道孟姜女庙在哪儿吗?在山海关呢。离这儿远着呢?
Tiểu Cường: Bob, bạn chỉ biết một mà không biết hai. Bạn biết Miếu Mạnh Khương Nữ ở đây không? Là ở Sơn Hải Quan. Cách đây rất xa đó.
Bob:有多远啊?我们坐车过去不就成了?
Bob: Bao xa lận? Chúng ta ngồi xe qua đó không phải là được rồi sao?
小强:哎呀,Bob,山海关在河北呢,离这里三百多公里,开车得要3个多小时呢。
Tiểu Cường: Ây da, Bob, Sơn Hải Quan là ở Hà Bắc đó, cách đây 300km, lái xe phải mất hơn 3 tiếng đó.
Bob:我的妈呀,那么远。长城也太长了吧!
Bob: Trời ơi, xa như vậy à. Trường Thành cũng dài quá rồi đó!
Bob妈妈:长城真的是太壮观了。
Mẹ Bob: Trường Thành thật là hùng vĩ.
Bob:是太壮观了,真乃人间奇迹也!
Bob: Là quá hùng vĩ luôn, thật vẫn là kỳ tích của nhân gian!
小强:Bob,你的中文学过头了吧,张口就是文言文。
Tiểu Cường: Bob, tiếng trung của bạn học nhiều quá mức rồi đó, mở miệng ra đều là thể văn ngôn.
小强:Bob,来,我考考你。你知道这是什么吗?
Tiểu Cường: Bob, nào mình hỏi bạn cái này thử. Bạn biết đây là gì không?
Bob:这个呀,你考不倒我。我早在网上查过了,这叫烽火台。
Bob: Cái này hả, bạn không làm khó được mình đâu. Mình sớm đã tra ở trên mạng rồi, đây gọi là Phong hoả đài.
小强:还真没考倒你。那我再问问你,烽火台是干什么用的?
Tiểu Cường: Thật là không hỏi khó được bạn. Vậy mình hỏi thêm một câu nữa, Phong hoả đài dùng để làm gì?
Bob:这还用问?在古时候,如果发现敌情,士兵就会点燃烽火,告诉城里的人有敌人。
Bob: Cái này cũng để hỏi sao? Vào thời xưa, nếu như phát hiện tình hình của địch, binh lính sẽ đốt lửa truyền tin, báo cho người trong thành là có kẻ địch.
小强:嘿,你还真让我刮目相看呢。
Tiểu Cường: Ha, bạn thật là mình mở rộng tầm mắt nha.
Bob:你小瞧我?哼!
Bob: Bạn xem thường mình? Hứ!
小强:不是这个意思,Bob。你别误会。我本来是想给你们当导游的,没想到你什么都知道了。
Tiểu Cường: Không phải ý này Bob. Bạn đừng có hiểu lầm. Mình vốn là muốn làm hướng dẫn viên cho hai người, không ngờ bạn cái gì cũng biết cả rồi.
Bob:那你去给我妈妈当导游好啦。你看她只顾着拍照了,肯定不知道烽火台的作用。
Bob: Thế bạn làm hướng dẫn viên cho mẹ mình đi. Bạn xem mẹ mình chỉ lo chụp ảnh không thôi, nhất định không biết tác dụng của Phong hoả đài đâu.
小强:OK!
Tiểu Cường: Ok!

0 顶一下

对不起,您所在的会员组没有评论权限。
网友评论